Giỏ hàng

Minh Mạng mật chỉ – Cuốn tiểu thuyết có ý tưởng độc đáo, nội dung khá bất ngờ

“Minh Mạng mật chỉ “ – Cuốn tiểu thuyết có ý tưởng độc đáo, nội dung khá bất ngờ nhưng tình tiết thì nhiều sạn.


Hôm trước , mình được giới thiệu đọc quyển này. Dạo này đang rất có hứng thú với việc đọc những quyển truyện về đề tài văn hóa nước mình thời phong kiến nên mình đã mua quyển này. Về ngoại hình, sách khá đẹp. Bìa vàng, giấy cũng vàng. Đọc không nhức mắt. Về ý tưởng viết truyện mình cũng thấy hay . Truyện là một quá trình đi tìm kho báu của vua Minh Mạng của 2 nhân vật Kỳ Phương và Diệu Vy. Ban đầu ,cũng như những người đọc khác, mình nghĩ motyp truyện cũng giống như truyện của Dan Brown. Sau khi đọc xong hóa ra mình nghĩ…..đúng. Cũng dựa...

“Minh Mạng mật chỉ “ – Cuốn tiểu thuyết có ý tưởng độc đáo, nội dung khá bất ngờ nhưng tình tiết thì nhiều sạn.


Hôm trước , mình được giới thiệu đọc quyển này. Dạo này đang rất có hứng thú với việc đọc những quyển truyện về đề tài văn hóa nước mình thời phong kiến nên mình đã mua quyển này. Về ngoại hình, sách khá đẹp. Bìa vàng, giấy cũng vàng. Đọc không nhức mắt. Về ý tưởng viết truyện mình cũng thấy hay . Truyện là một quá trình đi tìm kho báu của vua Minh Mạng của 2 nhân vật Kỳ Phương và Diệu Vy. Ban đầu ,cũng như những người đọc khác, mình nghĩ motyp truyện cũng giống như truyện của Dan Brown. Sau khi đọc xong hóa ra mình nghĩ…..đúng. Cũng dựa vào những ký tự cổ, áp dụng một vài nguyên lý khoa học để giải thích một vài hiện tượng nhằm giải mật mã, cuối cùng tìm ra đáp án. Điểm ưu của tác phẩm này là phân tuyến nhân vật không còn mắc phải cái lỗi của khá nhiều tiểu thuyết gia thời đại mới của VN mình là người tốt thì tốt đến ngu ngơ ngờ nghệch, còn người xấu thì xấu 100% luôn nữa. Nhân vật tưởng chính thì đổi thành phụ, nhân vật tưởng phụ thì đổi thành chính. Đó là nét độc đáo của tác phẩm này so với nhiều tác phẩm khác của các nhà văn khác.
Điểm mới lạ của tác phẩm này là đưa thêm những kiến thức tự nhiên và kiến thức về khảo cổ học , ngôn ngữ vào trong tác phẩm để làm cho tác phẩm trở nên ly kỳ. Tác giả Giản Tư Hải theo như mình tìm hiểu thì là một người có vốn kiến thức rất dày về văn hóa, ngôn ngữ và khảo cổ học. Điều đó làm mình rất ngưỡng mộ tác giả. Tuy nhiên có lẽ vì tập trung nghiên cứu văn hóa xã hội nhiều quá nên vốn hiểu biết về các hiện tượng tự nhiên của anh chưa được tốt lắm. Vì thế, kiến thức tự nhiên anh áp dụng vào cuốn tiểu thuyết này trở thành một điểm yếu khiến cho toàn bộ công sức anh xây dựng trong cuốn truyện bị sụp đổ về phía cuối truyện. Vậy, anh sai ở đâu?
Điểm mấu chốt của câu chuyện này đó là việc áp dụng nguyên lý bình thông nhau và lực đẩy Acsimet để giải mật chỉ Minh Mạng. Spoil một chút nhé. Mật chỉ Minh Mạng rốt cục là một hệ thống mật mã dựa trên nguyên lý bình thông nhau, gồm một số thanh khắc chữ ở trong 1 chiếc hộp mà nếu đổ chất lỏng vào đó, các thanh sẽ nổi lên tương ứng với lực đẩy Acsimet tác dụng vào đó. Nếu giải đúng, nội dung chữ hiện lên sẽ cho biết hướng đi tiếp theo của các nhân vật. Ban đầu, Kỳ Phương (Nv nam chính của truyện ) đổ nước vào à giải sai. Sau đó, anh nghĩ đến đổ rượu vào. ( Do các tình tiết khác của truyện dẫn đến việc này ) Anh đã làm một đống các phép tính để quy đổi khối lượng riêng của nước ra rượu tương ứng xong rồi anh đổ rượu vào à anh giải sai. Đọc đến đây mình đã cảm thấy cuốn tiểu thuyết rốt cục cũng có điểm thú vị. Cuối cùng anh nghĩ đến mật ong nhưng do trong hoàn cảnh của anh lúc bấy giờ không kiếm được mật ong, anh nghĩ đến nước biển nhưng cũng không có nốt. Cuối cùng anh dùng máu của mình. Anh lý giải điều anh định làm là do máu và nước biển cũng có khối lượng riêng từa tựa mật ong, có thể dùng thay thế mật ong được. Đọc đến đây là mình cảm thấy sai rồi. Vì nếu đã tìm hiểu kỹ đến mức biết mật ong nặng hơn nước đến 30% như chính tác giả đề cập trong truyện, tại sao tác giả không đọc nốt để biết nước biển có khối lượng riêng là 1.050 kg/l, còn máu cũng có khối lượng riêng tương tự, nghĩa là so với nước tinh khiết nó không hơn là bao nhiêu ( nước tinh khiết có khối lượng riêng là 1.000kg/l mà ). Nghĩa là dùng nước thường, nước biển hay máu đổ vào cái mật chỉ Minh Mạng ấy thì lực đẩy Acsimet tác dụng lên các cái thanh khắc chữ cũng chả khác gì nhau. Chưa kể tác giả còn mô tả việc Kỳ Phương dùng máu của mình đổ vào mật chỉ Minh Mạng 3 lần, đổ vào lại đổ ra. Khi đổ máu ra thì tác giả chứa máu trong cái mũ sắt. Điều đó làm mình buồn cười muốn chết. Tác giả đã quên khuấy mất là máu không phải là dạng chất lỏng đồng nhất như rượu hay nước mà nó có cơ chế tự đông máu. Bỏ qua các cơ chế đông máu loằng ngoằng đi.chỉ cần quan sát, Bạn nào đã từng cắt tiết gà hẳn sẽ biết rằng chỉ cần ra khỏi mạch máu cổ gà 1 vài phút thôi, máu gà sẽ đóng thành bánh, thành cục liền. Chưa kể nếu bề mặt tiếp xúc với máu gồ ghề thì sẽ càng dễ đông, đông nhanh hơn. Bọn mình ,khi muốn giữ máu khỏi đông để làm xét nghiệm , đều phải cho chất chống đông vào máu . Chứ nếu đổ máu không có chất chống đông vào một cái ống hay hộp nào đó, oki, chưa kịp đổ ra nó đã thành cục máu đông lợn cợn làm tắc cmnl cái ống rồi .Chưa kể đổ ra cái mũ sắt, rồi lại đổ vào cái Mật Chỉ, rồi lại đổ ra, rồi lại đổ vào cái mật chỉ……Máu chứ phải phẩm nhuộm đâu mà nó lỏng mãi. Cơ chế đông máu chính là cơ chế tự nhiên bảo vệ cơ thể giúp mình khỏi mất máu khi bị thương mà. Nên nó đông nhanh lắm. Đó là 2 điểm khiến chi tiết “ đổ máu” của tác giả tưởng là đắt giá nhưng lại làm giá trị của cuốn tiểu thuyết bị hạ thấp.
Chưa kể, còn nhiều chi tiết khác làm mình cũng thấy buồn cười. Ví dụ như trong trang 405, khi một người lính phá 1 cái cửa vòm bằng đá ở địa đạo dưới lòng Tử cấm thành ở Huế, một dòng chất lỏng tràn ra, có người hét :”thủy ngân đấy! chạy đi!” xong rồi tác giả mô tả cái chất lỏng ấy tràn ra khắp nơi, nhưng cuối cùng không phải là thủy ngân mà là nước. Lại còn là nước chứa phù sa nữa chứ. Đọc mà mình buồn cười muốn chết. Thủy ngân và nước đâu thể nhầm với nhau được. Nước thì dính ướt còn thủy ngân thì không. Bạn cứ tưởng tượng xem nhé. Phá vỡ 1 cái cửa ra, nếu nước chảy ầm ầm ra ngay như lời tác giả mô tả thì người ta đâu có đủ thời gian để hét lên như thế. Còn nếu đã đủ thời gian mà nhìn rồi hét lên như vậy, thì cũng đủ thời gian để phân biệt được thế nào là thủy ngân, thế nào là nước mà. Sao phải hét?
Rồi , còn nữa, trong trang 376,377 nhé. Đoạn ông lão nhà Huế học bị 1 thanh dầm đá đè vào 2 cái đùi, không thoát ra được, xong rồi thanh dầm khác đang từ từ sụt xuống đầu ông lão, muốn khỏi chết vi đá đè thì phải cắt 2 cái chân bằng cái cưa máy ở gần đấy nhé. Ông lão tự cắt 2 chân mình bằng cưa máy. Còn nhân vật phản diện thì đang dùng acid để phun vào làm mòn cánh cửa thép đã tồn tại 200 năm dưới lòng đất. Cánh cửa thép thì biến mất ngay lập tức khi bị phun acid vào. Hơ, thời gian cho phản ứng hóa học giữa kim loại và acid ở đâu nhỉ? Acid có mạnh đến thế nào đi nữa thì cũng phải có thời gian thì phản ứng hóa học mới xảy ra chứ. Để phá được một cái cửa to tổ bố đã tồn tại hàng trăm năm, đâu thể chỉ nháy mắt mà bị ăn mòn ngay được. Ông lão, sau khi tự cưa đứt chân mình , anh chàng Kỳ Phương chưa kịp cõng ông lão lên thì ông lão bị dòng acid do nhân vật phản diện phun lên cửa để phá cửa ăn mất nửa thân dưới, thế là chàng Kỳ Phương vội cõng ông lão lên chạy mất. Vấn đề ở đây là tại sao tất cả mọi thứ xung quanh ông lão , gồm cả chân ông lão và cái cưa máy đều nhanh chóng bị ăn mòn mà anh chàng Kỳ Phương đứng ngay cạnh đấy thì không bị làm sao. Chưa kể động mạch đùi là 1 trong số những động mạch to nhất cơ thể. Cắt vào động mạch đùi mà không được băng ép ngay thì chỉ 1,2 phút là tạch vì mất máu. Cái động mạch cổ tay bé tí hin mà cắt vào đấy còn có thể tự tử được mà. vậy mà ông lão còn được anh chàng Kỳ Phương cõng đi, chạy tóe khói xong mãi rồi mới được anh chàng Kỳ Phương cởi cái thắt lưng để siết chặt vào hông ông lão để cho ông lão cầm máu. Cơ mà điều này thì cũng sai nốt vì dùng 1 vật dụng nào đấy quấn vào hông thì đâu có ép được mạch máu nào mà cầm máu được. Vô lý nhỉ? Chưa kể người ta sẽ sốc vì đau cũng chết. Đọc đến đây tớ lại nhớ cái thí nghiệm năm bọn tớ học Y3, dùng búa đập vào đùi 1 con chó thí nghiệm. Con chó ấy không gãy xương nhưng chỉ 15 phút sau nó chết do sốc vì đau. (thí nghiệm ấy làm tớ tí thì trầm cảm vì thấy dã man quá ) Ấy thế mà ông lão cầm được máu. Xong lại còn tỉnh táo, xong còn được anh chàng Kỳ Phương đặt lên một chiếc xe “ cải tiến” cũng nằm dưới lòng đất gần 200 năm rồi. Xong vài trang sau nữa thì ông ấy tự lái cái xe “cải tiến “ ấy như xe lăn để tấn công nhân vật phản diện, tỉnh như sáo. ……Kinh vãi. Siêu anh hùng của Marvel chăng? Đành rằng trong văn học, chuyện hư cấu là chuyện bình thường. Nhưng nếu như truyện theo hướng Fiction, ông lão được mô tả là một người có sức mạnh phi thường từ trước rồi cơ, thì tớ nghĩ chuyện sống sót sau khi bị chặt chân, bị acid ăn mòn , bị cõng để kệ cho máu chảy be bét, xong rồi còn bị nước nhấn chìm tùm lum có thể chấp nhận được. Nhưng đằng này truyện không phát triển theo hướng ấy, và ông lão, cho dù trước đây có mang dòng máu đại thần cơ mật, có luyện tập võ nghệ thượng thừa, thì cũng vẫn là một người trần mắt thịt, đâu thể có sức sống như thần tiên được. Hư cấu cũng nên vừa phải thôi chứ.
Còn rất nhiều chi tiết nữa khiến tớ thấy quyển tiểu thuyết này có nhiều sạn. Đọc nó, tớ cảm giác giống như việc đi nắng về được ăn một bữa cơm có canh cua rau đay mùng tơi với cà pháo muối chua nhưng thịt cua lại được lọc chưa kỹ ấy. Nhìn tổng thể đó là một bữa cơm rất ngon rất hợp khẩu vị về thời tiết. Nhưng khi ăn thì chính sự lạo xạo do bánh thịt cua đem lại làm bữa cơm mất ngon. Có thể bạn nghĩ việc mình phân tích tiểu tiết như thế này nó tủn mủn quá. Nhưng chính tiểu tiết mới phá hỏng kết cấu văn học .Cũng như tổ mối ở chân đê ấy mà. Ở nhiều các tác phẩm khác, tác giả cũng hư cấu nội dung nhưng người đọc vẫn thấy hay, vì trong từng tình tiết của nội dung ấy đều có sự hợp lý. Cho dù trong tiểu thuyết của Dan Brown cũng là hư cấu , nhưng ông đã đem vào đấy rất nhiều kiến thức từ tự nhiên đến xã hội mà người đọc khi đọc đều thấy nó hợp lý và hài hòa. Còn Giản Tư Hải, mình đánh giá rất cao và ngưỡng mộ óc sáng tạo của anh so với kha khá các nhà văn đương đại của Việt Nam mình bây giờ. Nhưng mình hi vọng cuốn tiểu thuyết tiếp theo của anh sẽ hay hơn cuốn này, và nếu có đưa kiến thức tự nhiên vào để làm gia vị khiến cho cuốn tiểu thuyết thêm phần hấp dẫn , mình hi vọng anh sẽ tìm hiểu kỹ hơn nữa để không mắc những sai lầm buồn cười như này nữa.

Bài review của bạn Nguyễn Hà Bảo Vân, đăng trong group hội trinh thám.

 

Danh mục tin tức

Từ khóa